Sau khi tan học, bạn học trong lớp thấy Đường Quả gần như thật sự không có tâm lý bóng ma, liền bắt đầu hỏi cô là chuyện như thế nào.
Đường Quả ăn ngay nói thật, nói bản thân đang đi trên đường, không biết bị ai đụng một cái, sau đó thì có một kẻ điên xông tới tạt axit vào cô.
“Sau khi tạt xong, đối phương mới nói anh ta nhận sai người rồi.” Khóe miệng Đường Quả nhếch lên sự chế nhạo nhàn nhạt, “Cho nên tôi đây là vô duyên vô cớ gặp tai nạn, còn về người đụng phải tôi kia, cô ta quá nhanh tôi không nhìn rõ, không biết cô ta có mâu thuẫn gì với nam sinh này.”
“Nam sinh kia là người của trường nào, sẽ không phải của Nhất Trung chúng ta chứ?”
Trong lòng Đường Quả cười thầm, cô biết những bạn học này sẽ không khiến cô thất vọng.
“Của Nhị Trung, tên Mã Mậu, con trai duy nhất của nhà họ Mã.” Nói tới đây ánh mắt cô ảm đạm xuống, “Không trêu chọc nổi, nếu không tôi thế nào cũng phải đưa cậu ta vào nhà giam.”
Tính cách này phù hợp với nguyên thần, đối với người trêu chọc cô ấy, trước giờ cô ấy đều sẽ không giơ cao đánh khẽ, Đường Quả vẫn luôn là một hoa hậu giảng đường với tính cách hơi bá đạo một chút ở Nhất Trung. Cũng chính là tính cách thế này, mới khiến nhiều người mê muội cô như vậy.
Nghe thấy là Mã Mậu, mọi người không dám hỏi nhiều, đó quả thực là loại người không thể trêu chọc nổi.
Một nam sinh vốn đang nằm sấp ngủ gật trong góc đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915187/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.