Mười viên, đại viên mãn trong truyền thuyết, sao có thể?”
Thiên bẩm Đường Quả tốt như vậy sao?
Kiếp trước rõ ràng không tốt như vậy, chẳng lẽ là ba tháng kia, Đường Quả đạt được cơ duyên khó lường nào?
Chỉ có khả năng này.
Đường Hoan sau khi ổn định tâm tính, mới báo lên đan dược mình luyện chế xong, chỉ là sắc mặt không quá dễ coi, bình phẩm bên kia cũng không bước tới, sau khi trực tiếp bảo người hầu hạ kiểm tra, thì ghi vào sổ.
Sự đối đãi khác nhau như vậy, suýt nữa khiến Đường Hoan phát điên.
Quả nhiên những người này đều là kẻ nịnh hót, không có gì khác biệt với kiếp trước, sẽ có một ngày, nàng ta sẽ giẫm những người này ở dưới lòng bàn chân, để họ ngửa mặt trông lên, quỳ lễ!
Ba bình phẩm rất kinh ngạc, trong số các nhà sư luyện dược lại xuất hiện một thiên tài như vậy, cho dù thanh dang Đường Quả đã từng có bao nhiêu tồi tệ, họ cũng không để ý.
So với thanh danh, thứ họ càng để ý hơn chính là nhân tài trong giới này. Nhân tài như vậy, qua lại thân thiết là không sai.
“Đan dược luyện chế ra đại viên mãn, cô có tâm đắc gì không?” Bình phẩm không nhịn được hỏi thêm một câu, câu hỏi này rất làm khó người, dù sao thì mỗi một nhà sư luyện dược đều có phương pháp của mình, bình thường sẽ không truyền dạy cho người khác.
Đường Quả mỉm cười, “Ta nghĩ, đây là thiên bẩm.”
Khóe miệng bình phẩm nhếch lên, haha, thật sao?
“Lát nữa không ngại chúng tôi ở một bên quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915126/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.