“Viên dược thượng phẩm bổ sung nguyên khí, dùng để tăng cường sinh lực cho tu luyện.” Dạ Chu cẩn thận đưa một lọ thuốc đến trước mặt Đường Quả, gương mặt tuấn tú lộ ra chút ý cười nịnh nọt.
Thấy Đường Quả nhìn mình chằm chằm, hắn lại lấy ra một chiếc bình ngọc màu trắng, đẩy tới trước mặt Đường Quả: “Thiên nguyên đan, giúp đột phá nút thắt trong tu vi, rất tốt, không hề có tác dụng phụ, biểu muội cứ yên tâm dùng.”
Đường Quả vẫn như cũ không nói lời nào, nghi ngờ nhìn Diệp Chu.
Dạ Chu lúng túng, Đường Quả không hề có ý định nhận những thứ này. Hắn thò tay vào túi tìm đồ, ánh mắt lập tức sáng lên, lấy ra một bình ngọc chỉ bé bằng hai ngón tay, nhìn kĩ có thể thấy có chất lỏng đang chảy bên trong.
“Băng cơ ngọc dịch, sau khi dùng có thể bảo trì dung mạo mười năm không đổi.”
Dạ Chu nghĩ thầm, con gái ai cũng thích thế, đúng không?
Hắn liếc mắt nhìn Đường Quả, phát hiện quần áo của cô rất bình thường, màu sắc mờ nhạt. Biểu muội mới chỉ mười sáu tuổi, nên mặc quần áo sáng màu mới giống các tiểu cô nương.
Hắn lại lật tìm trong túi, sau khi nhìn thấy một vật thì bật cười.
Đường Quả chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên, trên bàn có một thứ gì đó, nhìn từ ngoài thì thấy màu tím, trông rất mỏng manh. Trên mặt loáng thoáng thấy có ánh sáng, càng nhìn càng cảm thấy thứ này không bình thường.
“Áo tơ tằm màu tím vô cùng đẹp mắt, mặc vào giống như tiên nữ, màu sắc tươi tắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915117/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.