“Tiểu di cũng không muốn gặp muội ấy, bởi vì tài năng của muội ấy không bằng con gái của người thị thiếp kia, thế nên không muốn đối xử tốt với muội ấy. Đường Hạo Huy chỉ sủng ái thị thiếp, yêu quý con gái của thị thiếp. Đệ nói xem, muội ấy có tốt không?
Còn chuyện ba tháng trước thì chỉ những người có mặt mới biết chuyện gì xảy ra.”
“Trước khi muội ấy trở về thì có rất nhiều người đồn là muội ấy đã chết dưới miệng con yêu thú đó.”
Dạ Chu nghe thế thì rùng mình.
Hắn muốn nói lại thôi, thật ra thì hắn luôn cho rằng biểu muội là tiểu thư thế gia, chỉ có muội ấy bắt nạt người khác chứ làm gì có ai dám bắt nạt muội ấy. Nhưng không ngờ trong chuyện này lại có nhiều chuyện ẩn sâu như vậy.
“A Chu, đệ có biết tại sao nha đầu kia lại nhận ra đệ không? Hơn mười năm qua vẫn không thay đổi.”
Dạ Chu mím môi, tất nhiên hắn không biết, hắn chỉ cảm thấy nha đầu kia cứ như một cái đuôi bám lấy mình. Hắn né tránh nàng mười mấy năm, chính là vì sợ bị ép hôn.
“Năm đó chắc muội ấy khoảng năm tuổi, từ nhỏ đã bị bắt đi tu luyện, tình cờ có một lần được mẫu hậu triệu tập vào cung. Tuổi tác hai người không chênh nhau là mấy, thế nên mẫu hậu đã để muội ấy chơi với đệ. Đệ còn nhớ rõ lúc đó đệ đã dẫn muội ấy đi làm những gì không?”
Nhắc đến chuyện hồi nhỏ, Dạ Chu hơi kích động: “Đệ nhớ, lúc đó đệ dẫn muội ấy đến ngự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915114/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.