“Đứa trẻ Quả Quả này từ nhỏ đã thông minh, bản thân sau khi ba tuổi làm phẫu thuật, con bé liền không nhàn rỗi nữa, con bé quấn lấy cha kêu cha dạy cho con bé giải quyết chuyện công ty. Cha mẹ không lay chuyển được con bé, đành phải tùy con bé, chỉ hy vọng con bé vui vẻ một chút.
Ở phòng bệnh, trước khi con bé phẫu thuật, luôn thích nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nhìn cậu bé kia bị người khác bắt nạt, nhưng vẫn ngoan cường.”
Sau đó mẹ và cha con bé nói với con bé, chỉ cần con bé phẫu thuật thành công, thì sẽ đưa cậu bé đó về.”
Đôi mắt Đổng Mai ngấn lệ, nhìn bia mộ trước mặt, bức ảnh đen trắng trên đó, in khuôn mặt cô gái với nụ cười rạng rỡ.
Năm cô đi, đã 38 tuổi rồi, nhưng năm tháng dường như rất ưu ái cô, trông cô vẫn như mới đôi mươi.
Kiếp này, cô sống rất vui vẻ, mặc dù Đổng Mai đau buồn, trong lòng lại là không tiếc nuối, con gái sớm muộn gì cũng phải đi, con bé đã làm bạn với họ lâu như vậy rồi.
“Con bé rất thích con, lúc nhỏ nói với cha mẹ, phải cố gắng kiếm tiền để lấy anh trai.” Đổng Mai cười, “Cha mẹ cho rằng con bé nói đùa, không nghĩ con bé mười tuổi lại làm được, con bé rất có thiên phú, cho dù là ở kinh doanh hay là ở máy tính đều đứng đầu.
Năm đó, con bé đã có thể toàn quyền nắm Đường thị trong tay, có điều con bé chỉ sẽ ra kế hoạch ở sau lưng chúng ta.
Sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915103/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.