Sáu ngày sau, Nhị công t.ử dẫn Diệu Phương Sinh đi gặp Tiên Dược Lão Nhân. Hôm ấy trời mưa rào, xe ngựa của hai người di chuyển trong màn mưa dày nặng hạt, tiếng nước đáp xuống đầy ầm ĩ từ ngoài lọt vào trong xe rồi quanh quẩn bên tai cả hai.
Diệu Phương Sinh nghiêng đầu nghe mưa rơi rì rào ánh mắt nhìn Nhị công t.ử ngồi đối diện, hắn cầm chiếc quạt ngọc màu lam, ngón tay thon dài sờ lên từng nếp gập trên quạt. Trông ánh mắt hắn chăm chú vào đó, như chiếc quạt ấy rất quý giá.
Nàng cũng im lặng cho hắn không gian riêng mà nâng niu đồ vật còn chính mình dần tính toán kế hoạch. Trong đầu nàng toàn những điều từng làm suốt thời gian qua, từ trở thành thị thiếp hầu hạ kẻ trước mặt và lén lút giúp hắn thoát khỏi khống chế.
Hai cái trước đều làm tốt nhưng phần cuối bị chững lại, nếu đã không tra ra kết quả giải cổ trùng thì vẫn còn cách... Lúc tìm hiểu trong đống sách về các loại cổ trùng, nàng thấy một đoạn nhắc có thể chuyển cổ trùng từ người này sang người khác nhưng phải thêm ai đó giúp đỡ mới làm được.
Diệu Phương Sinh đằm chìm vào suy nghĩ không để ý Nhị công t.ử sớm buông chiếc quạt xuống, hắn liếc sang với ánh mắt trìu mến dành cho nàng. Lặng nhìn một chút hắn bỗng lên tiếng: "Trâm cài hoa lan ta tặng nàng đâu?"
Giọng Nhị công t.ử vang lên trầm ấm khác hẳn tiếng mưa rì rào bên ngoài khiến Diệu Phương Sinh nghe thấy mà bừng tỉnh. Nàng thoát khỏi suy nghĩ miên man,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/5243232/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.