Khi cha Vương về đến nhà, mẹ Vương liền nhìn ông hỏi: “Ông ơi, ông đi tìm nó rồi à?”
“Ừ!” Cha Vương gật đầu, nước mắt bỗng không kìm được mà tuôn rơi.
“Haiz!” Mẹ Vương thở dài, giơ tay lên định lau nước mắt cho chồng, nhưng thật sự không còn chút sức lực nào nữa. “Ông ơi, muốn làm gì thì cứ làm đi! Đừng vì tôi mà phải đắn đo gì cả.”
“Tôi đã thế này rồi, còn sống được mấy ngày nữa đâu. Thà rằng để tôi được thấy thằng súc sinh đó bị báo ứng, như vậy tôi mới có thể yên lòng nhắm mắt.”
Làm vợ chồng với nhau mấy chục năm, sao mẹ Vương lại không nhìn ra chồng mình muốn làm gì.
Bà không muốn khuyên chồng buông tha cho thằng con súc sinh đó. Kể từ khi nó bán đi hai đứa cháu trai, lòng căm hận của mẹ Vương đối với con trai mình chẳng hề thua kém chồng.
“Hu hu! Bà ơi, tôi có lỗi với bà quá!” Cha Vương đau đớn khóc nấc lên. “Bà gả cho tôi mấy chục năm, chưa được hưởng một ngày sung sướng thì thôi, không ngờ đến lúc cuối đời lại còn phải...”
“Thôi, ông đừng nói nữa,” giọng mẹ Vương cũng nghẹn ngào. “Nếu phải nói lời xin lỗi, thì phải là tôi có lỗi với ông mới đúng. Tôi đã không sinh cho ông một đứa con trai ngoan ngoãn, lại sinh ra cái thứ súc sinh như Vương Đại Chí.”
“Hu hu! Ông ơi, tôi có lỗi với ông, có lỗi với nhà họ Vương! Sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước sinh thằng Vương Đại Chí ra, tôi đã bóp c.h.ế.t nó ngay từ đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5277111/chuong-1186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.