Khi Vương Đại Chí đưa hai mẹ con Lưu Quế Hoa về nhà họ Vương, mẹ Vương đương nhiên đã chặn ở cửa không cho họ vào.
“Vương Đại Chí, tao nói cho mày biết, chỉ cần bà già này còn sống thì mày đừng hòng đưa con đàn bà Lưu Quế Hoa vào cửa nhà họ Vương!” Mẹ Vương mắt long sòng sọc, quát vào mặt con trai.
Lưu Quế Hoa vội nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, sợ hãi nép sau lưng Vương Đại Chí.
“Mẹ, mẹ quậy đủ chưa?” Vương Đại Chí bực bội nói. “Con mệt lắm rồi, thật sự không có sức cãi nhau với mẹ nữa. Mẹ mau tránh ra cho chúng con vào rồi nói sau.”
“Vương Đại Chí, mày cút đi!” Cha Vương lạnh lùng nhìn con trai. “Từ hôm nay trở đi, cha với mẹ mày coi như không có đứa con trai này. Cút ngay cùng với hai mẹ con con đàn bà đó, đừng làm bẩn sân nhà họ Vương.”
“Cút à? Bảo tôi cút phải không?” Vương Đại Chí bỗng nổi điên, lao thẳng vào bếp rồi xông ra với một con d.a.o phay trên tay. “Nếu hai ông bà già không cho chúng tôi sống, vậy thì tất cả cùng c.h.ế.t đi cho xong!”
“Tôi nói cho mà biết, dồn tôi vào đường cùng thì chuyện gì tôi cũng dám làm đấy, hai ông bà già tốt nhất là suy nghĩ cho kỹ vào.”
“Hai người không sợ c.h.ế.t, nhưng không biết có nỡ để hai thằng ranh Thiết Đản với Thạch Đản c.h.ế.t chung với hai ông bà già không?”
“Vương Đại Chí, mày… mày đúng là đồ súc sinh!” Mẹ Vương tức đến độ gần như tắt thở.
“Đúng, tôi không phải người đấy. Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5271277/chuong-1180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.