“Vương Đại Chí, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cho rồi!” Cha Vương còn chưa kịp nổi giận với con trai thì mẹ Vương đã cầm chiếc xẻng nấu ăn xông ra từ bếp.
“A a a!”
Và rồi, Vương Đại Chí lại là người xui xẻo.
Mẹ Vương vung chiếc xẻng nấu ăn, phang tới tấp vào người Vương Đại Chí, đ.á.n.h cho hắn phải kêu la t.h.ả.m thiết không ngừng.
“Đánh! Đánh nó cho tôi một trận nhừ t.ử!” Cha Vương tức giận gầm lên. “Đánh c.h.ế.t thằng ranh con này cho tôi! Đúng là phản trời rồi, cứ tưởng nó thật sự biết sai rồi, ai ngờ vẫn chứng nào tật nấy.”
Vương Đại Chí thật sự cảm thấy mình oan quá đi mất!
Rõ ràng là hắn bị bắt nạt, hắn sắp bị Trình Xuân Nha bắt nạt đến c.h.ế.t rồi, vậy mà cuối cùng người bị phạt vẫn là hắn.
Hắn có nên khâm phục con tiện nhân Trình Xuân Nha kia đúng là có bản lĩnh không? Kỹ năng diễn xuất đó đúng là không ai sánh bằng.
Khi cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm, Vương Đại Chí đã đau ê ẩm khắp người, đến cả việc ngồi trên ghế cũng cảm thấy m.ô.n.g đau buốt.
“Vác cái mặt đưa đám cho ai xem đấy?” Cha Vương sa sầm mặt nhìn con trai. “Sao nào, bị mẹ mày dạy dỗ một trận mà vẫn chưa chừa à?”
“Vác cái mặt đưa đám như thế là đang oán hận hai ông bà già này cái gì sao?”
“Con có nói gì đâu,” Vương Đại Chí bất mãn lầm bầm. “Cha mà muốn mẹ đ.á.n.h con thêm trận nữa thì cứ nói thẳng, cần gì phải kiếm cớ.”
“Mày…” Cha Vương tức đến nỗi đặt mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5245764/chuong-1172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.