“Vương Đại Chí, đồ đàn ông c.h.ế.t bằm không có lương tâm nhà anh!” Trình Xuân Nha lao tới, túm tóc Vương Đại Chí mà cào cấu túi bụi. “Vì con hồ ly tinh bên ngoài mà anh dám đuổi tôi ra khỏi nhà à?”
“Nếu anh không cho tôi con đường sống thì đêm nay chúng ta cùng c.h.ế.t cho xong! Tôi có c.h.ế.t cũng phải kéo anh c.h.ế.t chung!”
“Á! Á!”
Vương Đại Chí bị cào cho la oai oái, trong lòng lại vô cùng khó hiểu, không biết sao đêm nay tay con mụ Trình Xuân Nha này lại khỏe đến thế? Đúng vậy, dù hắn ta có dùng sức thế nào cũng không tài nào gỡ tay Trình Xuân Nha ra, không thể ngăn con mụ đàn bà c.h.ế.t tiệt này túm tóc mình được nữa.
Thấy Vương Đại Chí bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h cho la lối om sòm, nhưng người xung quanh chẳng có ai tiến lên can ngăn.
Can ngăn cái gì mà can ngăn!
Loại người vô lương tâm như Vương Đại Chí thì cứ để Trình Xuân Nha đ.á.n.h c.h.ế.t cho hả giận.
Mẹ Vương hộc tốc chạy tới, cuối cùng cũng đến nơi.
Có điều, bà cũng chẳng thể nào xông vào giúp con trai được!
Ai bảo bà chạy đến đau cả bụng, thở không ra hơi.
Cứ thế, Vương Đại Chí lại phải chịu thêm một hồi đòn roi của Trình Xuân Nha, mãi đến khi mẹ Vương đỡ hơn một chút mới tiến lên kéo Trình Xuân Nha ra.
“Mẹ,” Trình Xuân Nha vừa bị mẹ Vương kéo ra liền khóc lóc t.h.ả.m thiết. “Sao số con lại khổ thế này! Con không sống nổi nữa, con không muốn sống nữa đâu!”
“Xuân Nha, đừng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5244175/chuong-1164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.