"Hơn nữa còn là công việc ở nhà ăn nữa chứ? Cũng không nghĩ xem với tình hình sức khỏe hiện tại của Mộ Nam Tích, con bé hoàn toàn không hợp để làm việc nặng."
"Đừng thấy Mộ Nam Tích chỉ là nhân viên múc đồ ăn, công việc ở nhà ăn trong trường học nhiều việc phải làm lắm, sao có thể chỉ làm mỗi việc nhẹ nhàng như múc đồ ăn được."
"Thôi được rồi, cha ruột người ta còn không xót, một người ngoài như cậu xót Mộ Nam Tích làm gì?" Trình Xuân Nha lại rít một hơi t.h.u.ố.c. "Hay là cậu thật sự coi mình là cha dượng của Mộ Nam Tích rồi?"
"Đừng mà," Tiếu Ân Đông vội nói. "Em còn trẻ chán, đâu có cái suy nghĩ lớn lao là đi làm cha dượng của người khác."
"Lời này của cậu là có ý gì? Chê tôi già à?" Trình Xuân Nha lạnh lùng liếc Tiếu Ân Đông một cái.
Đương nhiên, cô chỉ đang trêu Tiếu Ân Đông mà thôi, vì cô vốn chẳng bận tâm Tiếu Ân Đông có thật sự chê mình già hay không.
"Sao có thể chứ?" Tiếu Ân Đông lập tức luống cuống. "Cưng à, sao em có thể chê chị già được."
"Cưng à," vẻ mặt Tiếu Ân Đông trở nên thấp thỏm. "Có phải chị giận em rồi không? Cho nên mới cố ý nói như vậy."
"Em xin lỗi mà. Sau này em không dám nữa đâu, chẳng phải em sợ trong lòng chị vẫn còn để tâm đến con gái ruột, nên mới không nhịn được mà nhắc đến Mộ Nam Tích với chị thôi."
"Nếu em biết sớm là chị đã chẳng còn bận tâm đến Mộ Nam Tích nữa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218868/chuong-1157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.