"Em gái con còn nhỏ, con là chị thì nên nhường nó một chút." Nói rồi, giọng Trình Xuân Thiến dịu lại: "Ngoan, mau đi thu dọn đồ đạc của con rồi chuyển đến phòng ông bà ngoại đi, đừng làm em gái con không vui nữa."
Mộ Nam Tích còn có thể nói gì được nữa, dù sao cô cũng đã sớm nhìn thấu bản chất của họ rồi.
Có điều, dù vậy thì khi đối mặt với bộ dạng giả nhân giả nghĩa của người bác này, cô vẫn cảm thấy vô cùng tức giận và phẫn nộ.
Mộ Thượng Thành đi làm về đến nhà, Trình Xuân Thiến liền gọi hắn vào phòng nói chuyện.
"Em đã suy đi tính lại rồi, chúng ta không thể cứ thế từ bỏ được." Trình Xuân Thiến ngồi trên giường, bàn bạc với Mộ Thượng Thành: "Em nghĩ thế này, nếu để Trình Xuân Nha biết con gái mình sống rất t.h.ả.m, anh nghĩ xem liệu chị ta có đau lòng không?"
"Dù gì cũng là con gái ruột của mình, trước kia lại cưng chiều như vậy, cho dù có thất vọng về con gái đến đâu đi nữa thì cũng không thể nói hết tình cảm là hết ngay được!"
"Bây giờ Mộ Nam Tích ở trong nhà, tuy không thể so với cuộc sống tiểu thư ngày trước nhưng ít nhất cũng được cơm ăn áo mặc, nên dĩ nhiên Trình Xuân Nha sẽ chẳng đau lòng làm gì."
"Không những không đau lòng mà ngược lại còn thêm thất vọng về Nam Tích thôi. Ai bảo Trình Xuân Nha hận chúng ta, Nam Tích ở cùng chúng ta thì Trình Xuân Nha sẽ chỉ càng thêm thất vọng và chán ghét đứa con gái này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218866/chuong-1155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.