Trình Xuân Nha rất nhanh đã bảo thư ký tìm cho Tiếu Ân Đông một ngôi trường tốt.
Khi Tiếu Ân Đông bắt đầu đi học thì Trình Xuân Nha cũng kết thúc những ngày nghỉ của mình và bắt đầu đến công ty làm việc.
“Nam Tích, mấy giờ rồi? Sao con còn nằm ườn trên giường không chịu dậy thế?”
Sáng sớm hôm nay, mẹ Trình mở cửa phòng cháu ngoại, lại bắt đầu cằn nhằn: “Bác sĩ nói tình hình của con bây giờ phải vận động mới được, không thể cứ nằm lì trên giường mãi.”
“Dậy mau lên, nhân lúc hôm nay thời tiết đẹp, cùng ông ngoại con xuống lầu đi dạo một chút đi.”
“A!” Mộ Nam Tích bực bội hét lên một tiếng. “Bà ngoại, bà đừng phiền con nữa được không, sáng nào cũng phải gọi con dậy, chẳng lẽ không thể để con ngủ một giấc yên ổn sao?”
“Con bé này, sao bây giờ lại thành ra thế này, đây là thái độ con nói chuyện với người lớn đấy à?” Mẹ Trình khó chịu nói. “Bà thấy con chính là bị mẹ con chiều hư rồi. Con xem con lớn từng này rồi mà chỉ có lười là giỏi.”
“Cứ như con thế này, sau này có thằng đàn ông nào dám cưới. Đến việc nhà cơ bản nhất cũng không biết làm đã đành, ăn uống còn kén cá chọn canh.”
“Đây là may mà bà với ông ngoại con bây giờ sức khỏe còn tốt, chứ không thì đúng là không hầu hạ nổi cô tiểu thư như con.”
“Mẹ, mẹ lại đang cằn nhằn gì thế?” Đúng lúc này, Mộ Thượng Thành xuất hiện ở cửa phòng. “Mẹ, không phải con đã nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218857/chuong-1146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.