“Anh nói linh tinh gì thế?” Mẹ Trình lao tới trước mặt Lưu Bẩm, tức giận đẩy anh ta một cái. “Cái gì mà tiền của anh? Anh và Xuân Huyên là vợ chồng thì tiền của anh cũng là tiền của nó. Anh dựa vào đâu mà nói tiền chung của vợ chồng là của riêng mình anh?”
“Lưu Bẩm, anh là cái thằng khốn nạn, đồ vô lại!” Mẹ Trình chỉ tay vào mặt Lưu Bẩm mà mắng. “Anh cũng giống y như con ranh Trình Xuân Nha vô lương tâm kia, đều là một giuộc, lòng dạ đen tối như nhau!”
“Như Tình dù sao cũng gọi cậu một tiếng dượng cả, vậy mà anh lại nỡ lòng nào... Con bé đang bệnh cần tiền, anh không chủ động giúp đỡ thì thôi, đằng này lại còn... còn...”
Mẹ Trình càng nói càng kích động, lời còn chưa dứt đã ôm lấy n.g.ự.c, trông như sắp tức đến ngất đi.
“Mẹ, mẹ sao thế? Mẹ đừng làm con sợ!” Trình Xuân Huyên vội vàng chạy tới đỡ lấy mẹ mình, rồi quay sang nhìn Lưu Bẩm đầy phẫn nộ. “Lưu Bẩm, nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ không để yên cho anh đâu.”
“Anh cút đi, cút ngay khỏi nhà tôi! Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy mặt anh thêm một giây nào nữa.”
“Cút đi!” Cha Trình cũng tiến lên xô đẩy Lưu Bẩm. “Cút ngay cho tôi, không thì đừng trách tôi lấy chổi đuổi anh ra ngoài.”
Lần này Lưu Bẩm không kiềm chế được nữa, m.á.u nóng dồn lên não, anh liền đẩy mạnh cha vợ một cái, khiến ông ngã sõng soài trên đất.
“A!” Thấy cha bị đẩy ngã, Trình Xuân Huyên tức giận tột độ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218854/chuong-1143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.