“Xuân Nha, chuyện này thật sự khó chấp nhận quá mà!” Trương Thư Minh đau lòng nói. “Đều tại người nhà tôi cả, nếu không phải họ nhốt tôi lại thì tôi đã không bỏ lỡ thời gian đăng ký nhập ngũ rồi.”
“Hu hu! Rốt cuộc bây giờ phải làm sao đây! Cứ nghĩ đến sau khi cậu đi bộ đội, sau này muốn gặp lại cậu một lần cũng khó, tôi lại thấy khó chịu như sắp c.h.ế.t đi được.”
Nói là khó chịu, nhưng thực ra phần nhiều vẫn là sợ hãi.
Cậu sợ Phó Thiếu Thắng sẽ “gần quan được ban lộc”, nhân lúc cậu ta không có ở bên cạnh Xuân Nha mà lừa cô vào tròng.
Nghĩ vậy, Trương Thư Minh liền nhìn Phó Thiếu Thắng chằm chằm: “Phó Thiếu Thắng, cậu tự nói đi, cậu có phải là nam t.ử hán quang minh lỗi lạc không.”
Phó Thiếu Thắng tuy không hiểu vì sao Trương Thư Minh lại hỏi vậy, nhưng một cậu trai mười mấy tuổi bị hỏi thế, thử hỏi xem tính hiếu thắng có trỗi dậy không chứ: “Ông đây đương nhiên là nam t.ử hán quang minh lỗi lạc.”
“Vậy thì tốt,” Trương Thư Minh nói. “Cậu đã là nam t.ử hán quang minh lỗi lạc thì nên cạnh tranh công bằng với tôi, chứ không phải là đục nước béo cò, nhân lúc tôi không ở bên cạnh Xuân Nha mà nhanh chân chiếm lấy cô ấy.”
Phó Thiếu Thắng tức đến mức suýt bật cười, sao đến hôm nay anh mới biết đầu óc của Trương Thư Minh lại úng nước như vậy chứ? Hay là Trương Thư Minh coi Phó Thiếu Thắng anh là đồ ngốc?
“Vậy thì ngại quá,” Phó Thiếu Thắng một tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5070596/chuong-1121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.