"Tôi đã gây ra chuyện khiến cô chịu tổn thương" Bạch Kính Đào nói với vẻ mặt đầy tội lỗi. "Vậy nên làm sao có thể để cô bị người đời bàn tán, chỉ trích nữa? Có điều..."
Vẻ mặt Bạch Kính Đào trở nên khó hiểu: "Có điều tại sao cô lại làm vậy? Tại sao lại làm ầm ĩ mọi chuyện lên? Chẳng lẽ cô cố ý muốn trả thù Tiểu Tuyết sao?"
Chỉ có cách giải thích này là hợp lý.
Nhưng Bạch Kính Đào cũng hiểu cho Trình Xuân Nha.
Bị chính em gái mình hãm hại như vậy, làm sao Trình Xuân Nha có thể không hận chứ? "Không phải tôi cố ý làm ầm ĩ," Trình Xuân Nha cười tự giễu. "Mà là đến tận bây giờ, người nhà tôi vẫn cho rằng tôi đã tính kế anh, cướp đi người yêu của Trình Điềm Tuyết."
"Tôi trước đây có thể hiền lành, nhưng bị Trình Điềm Tuyết hãm hại như vậy, ngay cả người bằng đất cũng sẽ có lúc tức giận."
"Vì vậy, khi vừa về nhà, mẹ lại mắng tôi không biết xấu hổ. Tôi không thể chịu đựng được nữa bèn cầm d.a.o lên định cùng mẹ c.h.ế.t chung cho rồi."
"Nhưng không ngờ, con d.a.o lại bị mẹ giật lấy. Càng không ngờ hơn, mẹ lại cầm d.a.o c.h.é.m tôi, cũng định c.h.ế.t chung với tôi."
"Trong tình huống đó, tôi không thể nghĩ nhiều được. Phản ứng tự nhiên là chạy thẳng ra ngoài."
"Những chuyện sau đó, anh cũng đã biết rồi. Mọi chuyện đã vỡ lở, vậy tôi còn phải che giấu điều gì nữa? Tại sao lại không nói ra mưu đồ hèn hạ của Trình Điềm Tuyết?"
"Dù sao tôi cũng không vu oan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/4802072/chuong-693.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.