Chẳng biết hắn phát điên bao lâu thì hàng tá thần thú đồng loạt vui mừng xuất hiện, quỳ xuống hắn kêu một tiếng " chủ thượng " đầy biết ơn..
bọn chúng đắm chìm trong hành phúc cũng kiềm theo nhiều lời bản tán không hay về cô..
Nói gì mà thà chết vinh còn hơn sống nhục, đường đường là chủ nhân tiên giới sau cũng như rùa rụt cổ núp khuất phía màn che..
hèn nhát như thế thật tội cho người tiên giới
Đủ loại dè bỉu phát ra ỏm tỏi hết cả lên..
tưởng cô điếc không nghe chắc
"…" Ủa ai quy định là nữ đế thì không được ham sống sợ chết ? Logic mắc cười hé..
vậy lúc trước sao đám thú các ngươi không oai vệ chết thử ta coi !
\[…\] Thôi nào ! thôi nào..
chúng nói đúng mà !
Kẻ thua lấy quyền gì lên tiếng !
"…" \=\= !!
Tuyết Ly nhàm chán gãy lỗ tai nghe mắng cũng chẳng thèm để tâm..
cái cô nhìn chỉ là ánh mắt người đối diện tấm chắn vẫn đỏ lự, nhưng không như trước là nhớ thương mà là ẩn nhẫn phẫn nộ
Hắn nắm chặt nắm đấm của mình càng thêm chặt đến toát cả máu..
chẳng nhịn được phóng sát khí thẳng về đám thuộc hạ của mình gầm lên tức giận
\- Im miệng !!
Đáng chết ! Bọn chúng lại dám nói xấu Tuyết Ly ngay trước mặt hắn
Trong thấy không khí nhất thời ngưng động, vài thần thú thức thời liền lên tiếng hòa hoãn lại..
nhìn hắn cẩn trọng mở lời
\- Chủ thượng..
chúng ta đã thắng, vậy có phải nên lựa thời cơ..
Ý bọn họ đã quá rõ ràng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-he-thong-luu-manh/3929087/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.