\- Chị, đứa bé này sao thế ?
\- Như cũ thôi..
bị bỏ lại !
\- Gì ?! Lại nữa à..
mấy ngươi này đúng là vô trách nhiệm hết biết!
\- Thôi..
vẫn đưa sang cô nhi viện thì hơn !
Quân Niệm một thân vô hình nhìn một màn trước mắt..
2 người y tá thay phiên luân chuyện rồi nản lòng ôm lấy đứa bé còn nhỏ gầy trên nôi
Cô bé có chút nhỏ nghe bọn họ nói chỉ được gần 2 kg thôi, tiếng khóc nghe còn bé hơn tiếng mèo kêu nữa..
phải nói một câu là rất suy dinh dưỡng
ngay cả mẹ ruột cũng không cần cô bé..
ánh mắt trẻ thơ vẫn lung động tựa nhìn xung quanh một cách hoạt bát theo tay người y tá nọ chuyển sang tay chủ quản cô nhi viện
Cô bé tên ..
Tuyết Ly !
Vì cô chào đời ngay mùa tuyết rơi trắng xóa lạnh lẽo..
lạnh đến buốt tâm can..
…
Hắn nhìn cô ngoan ngoãn nằm trong nôi cũ kĩ như bao bé khác cũng chẳng biết nên làm gì ..
giơ nhẹ tay muốn chạm vào gương mặt còn đỏ hồng kia nhưng vô thức xuyên qua..
hắn..
ghét cảm giác này..
…
Đã gần 1 năm trôi qua..
cô bé nhỏ nhắn năm nào đã biết đi chập chững từng hồi..
cô đặc biệt ngoan ngoãn hơn những đứa bé khác..
chẳng quấy rối chẳng khóc nhè..
cái gì cũng tự lực chẳng cần ai, té xuống bao nhiêu lần dù là chảy máu thì gương mặt vẫn lạnh băng không có cảm xúc..
những đứa con nít khác gọi cô là " ma quỷ "
vì chỉ có ma quỷ mới không biết đau..
Cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-he-thong-luu-manh/3929031/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.