Trầm Ngạn nhanh chân lại gần, anh cởi áo vest ra, choàng lên vai cô: "Ai cho em ăn mặc thế này?"
"Anh không thấy đẹp sao?"
Trầm Ngạn lạnh lùng nói: "Đẹp."
Đẹp đến mức khiến bất cứ tên đàn ông nào cũng phải phát thèm.
Vẫn là nên xích em ấy lại một chỗ thì tốt hơn.
Tịnh Hề không có cản lại động tác của anh, thản nhiên để người đàn ông khoác áo hộ. Anh còn gẩy gẩy vài sợi tóc cho cô nữa.
Diệp Y Y đứng lẻ loi một chỗ, nước mắt sắp chảy xuống rồi. Cô ta tự dưng có cảm giác như thể mình là tiểu tam ấy.
Tịnh Hề nắm lấy tay Trầm Ngạn, cười ngọt: "Ngôn tiên sinh, hai vợ chồng chúng tôi có chuyện muốn bàn với ông."
Trầm Ngạn đang không vui khi nghe bé con cười với thằng khác ( người ta hơn anh mười tuổi đó ?). Nhưng nghe thấy bốn chữ "vợ chồng chúng tôi" thì tim không khỏi nảy lên.
Bé con sao lại manh thế chứ!
"Trầm tổng, Hề tiểu thư..."
"Ông nên gọi tôi là Trầm phu nhân."
Ngôn Lịch:"..." Bỗng nhiên muốn có một người vợ.
"Trầm tổng, Trầm phu nhân. Chúng ta sang bên kia nói chuyện."
Trong lúc Trầm Ngạn ngồi bàn chuyện với Ngôn Lịch. Tịnh Hề dựa người vào ghế nhấp một ly rượu vang. Ánh mắt hướng về phía nam nữ chính.
"Chuột, cái tên mặc vest hồng cạnh nữ phụ là ai thế?"
[ À, đó là một nam phụ khác. Hắn ta là thiếu gia họ Diệp, khá là si tình đấy.]
"..." Không có nam phụ này thì có nam phụ khác.
Hào quang của nữ chính thật kì cục.
Sao chỉ hút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-cuoc-giao-dich-cua-thuong-nhan-thoi-khong/1459624/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.