【Sặc! Đ.m! ha ha ha ha ha!! Em tí thì phun hết đồ ăn trong bụng ra!!! Mẹ ơi! Chủ Thần đại nhân đỉnh quá đi!!】
Du Đường cũng bị nghẹn họng. Nhưng y còn chưa kịp nói gì thì Lục Thanh Uyên đã tiếp lời: "Được rồi, kể ra thì ngươi cũng biết điều đấy, ta đây có thể hạ mình giúp ngươi lần này."
"Đi tìm Trần Lộ đi, ta đi chọc tức cái tên Trương Bình kia."
Nhìn thấy Lục Thanh Uyên thật sự đi tìm Trương Bình, Du Đường nhẹ nhàng thở ra một hơi, trực tiếp đi thẳng vào thang máy, nhấn lên tầng 16.
Khi thang máy mở cửa, y liếc nhìn cách đó không xa có một ngọn lửa màu đen lớn bằng móng tay cái đang lặng lẽ bay theo y.
Chắc đây là Ám Chi Mắt trong lời của Lục Thanh Uyên, vậy thì nhất cử nhất động của bản thân đều lọt vào mắt của tiểu ác ma này rồi. Du Đường cũng không thèm để ý, làm bộ như không nhìn thấy nó, mà cất bước đi vào phòng mỹ thuật ở tầng 16.
Cơ hồ ở một giây khi y bước chân vào phòng, Triệu Đình Đình đã nhanh chóng lướt lại sát y, giương năm móng vuốt sắc nhọn định tóm lấy cổ Du Đường.
Rồi lại khó khăn dừng lại trước khi chạm được vào cổ y tầm nửa đốt ngón tay.
Du Đường giơ tay định đỡ, nhưng lại thấy Triệu Đình Đình trườn sát lại, ngửi ngửi xung quanh người y mấy lần, sau đó nhẹ giọng nói: "Trên người của anh có mùi của ân nhân tôi, tôi không thể động đến anh."
Ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-bach-nguyet-quang-cua-vai-ac-lai-chet-roi/3543773/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.