“Nam Cung Diệp? Không phải bây giờ anh thường ở sân bóng sao? Sao anh lại xuất hiện ở đây?” Nhìn người con trai đang ôm lấy mình, ánh mắt của Bạch Nhật Hy hiện lên vài tia mê man khó hiểu.
“Anh cảm thấy nhớ em nên đi tìm em.” Nam Cung Diệp nhìn người ở trong lòng mình không chút kháng cự liền cười đến nhu hoà nhìn cô.
Nhìn khung cảnh trước mắt đầy ấp tim hồng phấp phới làm cho Đỗ Minh Nguyệt đứng phía sau lưng Tần Minh đố kỵ không thôi, cúi mặt che giấu biểu tình, gương mặt Đỗ Minh Nguyệt lúc này đã sớm vặn vẹo khó coi dùng ánh mắt cay nghiệt mà nhìn Bạch Nhật Hy.
Nét mặt của Tần Minh vẫn ôn hoà bình tĩnh như cũ, bàn tay vẫn nắm lấy tay Bạch Nhật Hy không buông, nhưng trong đáy mắt anh ta đã sớm dấy lên vài tia chán ghét khó chịu nhìn người con trai đối diện. Cảm thấy sự bất thường của bản thân, Tần Minh rất nhanh chóng thu hồi lại ánh mắt.
Dường như lúc này Nam Cung Diệp mới chú ý đến hai người đang đứng phía đối diện chính mình, anh nhìn người con trai liền nhận ra đó là vị học trưởng nổi tiếng, còn nhìn đến người ở sau lưng anh ta thì anh đột nhiên cười lạnh trong lòng. Cúi đầu nhìn người con gái trong lòng mình mỉm cười dịu dàng, sau đó lại dời tầm mắt đến cánh tay còn lại của cô đang bị người con trai kia giữ lại khẽ nhíu mày rồi đưa tay gạt bàn tay của người kia ra khỏi tay cô.
“Học trưởng Tần, vì sao lại cứ nắm tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nguoc-tra-nam-chu/750211/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.