Dùng xong bữa tối, rời phòng ăn, Bạch Dật Hiền dặn dò người làm xong việc trở về phòng, nếu không có việc thì không được ra ngoài đại sảnh phòng khách rồi lại quay sang căn dặn Bạch phu nhân cùng Bạch Minh Thành trở về phòng trước.
Sau khi mọi người làm theo lời căn dặn của Bạch Dật Hiền, lúc này ở đại sảnh phòng khách chỉ còn lại năm người kể cả Bạch Dật Hiền.
Ngồi vào ghế lớn, ngồi gần ông là Bạch Nhật Hy và Bạch Minh Viễn mỗi người một bên ngồi cạnh Bạch Dật Hiền. Sau đó, thay vì tiễn khách ông lại mời Cơ Hâm Bằng ở lại, nhưng ông lại cho người tiễn Nam Cung Diệp trở về. Mặc dù không can tâm nhưng Nam Cung Diệp đành nói lời tạm biệt rồi rời đi.
Vị trí hiện tại, Bạch Dật Hiền ngồi giữa, Bạch Minh Viễn ngồi bên phải cạnh ông, Bạch Nhật Hy ngồi cạnh ông đối diện với anh trai mình, bên cạnh Bạch Minh Viễn là Cơ Hâm Bằng cùng Đỗ Minh Nguyệt.
Sau khi mọi người đều ngồi xuống lúc này Bạch Dật Hiền mới lên tiếng đánh gãy sự im lặng. Giọng nói trầm thấp khàn khàn mang theo sự lạnh nhạt hướng về Bạch Nhật Hy nói.
“Chuyện hôm nay ta bảo con làm đã như thế nào rồi?”
“Vâng thưa cha, mọi chuyện đều rất tốt.” Bạch Nhật Hy nhìn thẳng ông nghiêm túc đáp.
“Tốt? Thật là tốt sao? Ta bảo con giúp đỡ chiếu cố Minh Nguyệt vậy mà con lại bỏ về trước để Minh Nguyệt ở lại trường một mình.” Bạch Dật Hiền lạnh giọng nhìn cô nói.
“Cha, con không sao. Đừng trách chị, lúc đó chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nguoc-tra-nam-chu/255335/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.