“Vậy ta thì sao?”
“Tham kiến quý phi.”
“Bổn cung mất đồ, ghi ngờ Lam thái y lấy trộm. Không lẽ đến cả ta cô cũng kháng lại, không cho bổn cung lục soát?”
“Ta…. Được! Lệnh của quý phi, thần. Đương nhiên không dám phản đối.”
Ngay khi Như Ý chuẩn bị lục soát.
“Nhưng chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến trong sạch và uy tín của thần nữ. Mong rằng, nếu thần nữ thật sự vô tội, thì Trương quý phi, người có phải nên xin lỗi ta không?”
“Tiện nữ, cô nghĩ mình là ai chứ, dám mở miệng bắt quý phi xin lỗi mình? Cô chán sống rồi hả?”
“Tại sao ta không dám? Dù cho có là quý phi hay hoàng hậu nương nương… cũng không có quyền vu oan cho người khác, hú hồ, đây vốn là việc ảnh hưởng đến ta. Tất nhiên ta phải có quyền ra điều kiện, tụ bảo vệ bản thân.”
“Được lắm, mồm mép của cô cũng ghê lắm. Như Ý, xét phòng.”
Lam Chi dắt họ đi được đến đây, trong lòng có chút đắc ý, cô ngồi xuống bàn, tự rót lấy một tách trà. Nhấp một ngụm, rồi thanh giọng nhắc nhở.
“Như Ý, cô nhớ xem kĩ trong ngăn tủ đầu giường bên trái của ta nhé. Ta hay để đồ có giá trị ở đó.”
Như Ý có chút chột dạ khi nghe đến đây.
Đến đúng chổ mà Lam Chi nói. Như Ý nhanh tay lật từng hộp trang sức lên, lật mãi nhưng chẳng thấy gì. Như Ý đưa mắt nhìn sang một thái giám.
Tên thái giám nhận ánh mắt dò xét của Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ve-lam-hoang-hau-cua-tram/2864288/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.