Nhất Tiểu Yến thở dài một cái rồi cầm bánh hoa đào lên, kề sát đôi môi mỏng lạnh ngắt của hắn.
Ăn đi. nàng nói.
Hắn không chớp mắt nhìn nàng rồi lại nhìn chiếc bánh.
Ăn đi. nàng nhắc lại một lần nữa. Thấy hắn vẫn không ăn, nàng nhíu mày đưa bánh lên miệng, cắn một miếng rồi cười nói: Đừng lo, ta không bỏ độc.
Hắn vẫn nhìn chằm chằm chiếc bánh, không chịu ăn, nàng vỗ trán cái đét rồi nói: Ta quên mất, miếng bánh bị ta cắn rồi.
Nàng đang định rút tay lại thì hắn cắn một miếng nhỏ, từ tốn nhai. Nàng sững sờ nhìn hắn rồi lại cười hỏi: Ngon không?
Ngon. hắn đáp lại một tiếng, mặc dù hắn không cảm giác được vị gì.
Giọng nói của hắn trong trẻo như khúc nhạc tiên, mềm mại như mây, thanh thanh như gió, nhất thời làm Nhất Tiểu Yến há hốc mồm: Ngươi....ngươi nói được?
Hắn gật nhẹ đầu. Hắn không chỉ nói được, hắn còn nhìn được, còn nghe được, còn cử động được. Thế mà cô nàng chết tiệt này lại bảo hắn câm, mù, điếc, liệt!?
Ngươi tên là gì? nàng tò mò hỏi.
Vân Nhung. hắn cũng rất phối hợp đáp.
Nàng suýt thì phì cười, Vân Nhung không phải tên con gái sao? Nhưng rồi rất nhanh nghiêm túc lại, nói: Ta là Nhất Tiểu Yến, cung nữ quét Ngự Hoa Viên.
Hắn thờ ơ gật đầu, nàng cũng chẳng để tâm mấy, nhét hộp bánh vào tay hắn rồi nói: Ăn đi này, ta có việc đi trước. nói rồi phi thân ra ngoài cửa sổ.
Hắn sững sờ, nàng...nhanh quá!
Nhưng chỉ mấy giây sau nàng đã phi trở lại, nhặt đống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ve-co-dai-tim-my-nam/1630561/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.