Ngày hôm sau, Nhất Tiểu Yến vừa cầm chổi vừa ngó nghiêng xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó khiến Lý Hạ Vân hơi khó hiểu.
Đến lần thứ n, Lý Hạ Vân hơi nhíu mày nhìn nàng: Ngươi làm gì vậy?
Xùy xùy! Đi ra đi ra! Nhất Tiểu Yến phất phất tay rồi lại tiếp tục ngó: Ta đang đợi tướng quân của ta.
Trên đầu Lý Hạ Vân đầy vạch đen.
A! Nhất Tiểu Yến reo lên một tiếng, vứt luôn cây chổi trên tay mình, dùng tốc độ chớp mắt lao về phía Triển Duật Hành và đội nhân mã.
Tiểu Duật Hành!! nàng ôm chặt người Triển Duật Hành, vui vẻ cọ cọ.
Khóe môi Triển Duật Hành khẽ giật giật, cô nàng này lao tới lúc nào mà hắn lại không biết? Tốc độ thật đáng kinh người!
Mày kiếm khẽ nhíu, Triển Duật Hành cúi xuống nhìn cô nàng chỉ cao gần tới ngực mình, mở miệng nói: Cô nương...
Hoàng thượng giá đáo. giọng nói lanh lảnh của Nhã công công vang lên cắt đứt nửa câu sau của Triển Duật Hành.
Nhất Tiểu Yến giật mình vội buông tay ra, lùi về phía sau ba bước. Thầm mắng chửi tên hoàng thượng 100 lần, dám phá hỏng chuyện tốt của bà!
Nàng nghiến răng ngước lên, bắt gặp một đôi mắt phượng đang hướng về phía mình, nam nhân đi tới mặc long bào đen trắng, mũi cao môi mỏng, mắt phượng mày kiếm, tóc đen như mực, anh tuấn vô song, toàn thân tỏa ra khí tức bức người, chỉ một cái liếc mắt cũng khiến người ta tim đập chân run.
Từ khoan! Nàng nhíu mày đỡ trán, người này trông cứ quen quen thế nào ấy.
Nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ve-co-dai-tim-my-nam/1630555/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.