Bận rộn thêm hai ngày nữa, cuối cùng cũng xử lý xong chuyện của nước Đa La.
Lâm Bắc Phàm hường thụ kỳ nghi hai ngày.
Hôm ấy, ánh nắng chan hòa, khí trời thanh mát, hắn và Lý Sư Sư ra ngoài thành đi đạp thanh.
Bọn họ dùng đến hai cỗ xe ngựa, một xe chở người, một xe chở đồ ăn, chậm rãi thong thả ra khỏi thành.
Tiểu quận chúa cũng đi theo.
Dường như kể từ sau khi quen biết Lâm Bắc Phàm, nàng đã trở thành cái đuôi nhỏ của hắn rồi thì phải.
Lâm Bắc Phàm đi đâu thì nàng đi nấy.
Mọi người chọn một nơi cảnh sắc tươi đẹp, trải chiếu dài rồi bày điểm tâm, rượu ngon, trà thơm ra, bắt đầu vui vẻ ăn uống.
Lâm Bắc Phàm và Lý Sư Sư dựa vào nhau, vừa nói cười vừa ngắm cảnh đẹp trên núi.
Trai gài gái sắc, quả là duyên trời tác
hợp!
Tiếu quận chúa ngồi ở phía đối diện vân đang ăn lấy ăn để…
Cái miệng nhỏ của nàng nhóp nhép không ngừng!
Lâm Bắc Phàm không nhìn nổi nữa: “Tiểu quận chúa, đừng có ăn nữa! Lâu lắm mới được ra ngoài một chuyến, ngươi cũng ngắm cảnh một lát để thả lỏng tâm hồn đi, đừng chỉ lo ăn mãi thế!”
Tiểu quận chúa vừa ăn dưa hấu vừa bảo: “Có gì đẹp đâu mà ngắm, ta đã ngẳm suốt mười mấy năm rồi, chán lẳm!”
“Ngươi mới sống được mười mấy năm sao đã chán sống rồi?”
Tiểu quận chúa:”…”
Tiểu quận chúa đặt miếng dưa xuống, trừng mắt nhìn Lâm Bắc Phàm: “Sư Sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ve-co-dai-lam-tham-quan/3396765/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.