Kết quả vừa định lên tiếng đã bị đại đương gia ngắt lời.
“Những người khác làm loạn thì thôi đi, đến cả đệ cũng không biết điều thế à?”
Đại đương gia lạnh lùng nói: “Lẽ nào đệ quên lời dặn dò của Chu sư gia rồi à?”
Nghe thấy ba từ Chu sư gia, nhị đương gia vô thức rụt cổ lại.
Là nhị đương gia, hắn đương nhiên hiểu rất rõ núi Thiết Quán có thể có được quy mô và thực lực như hiện giờ toàn bộ đều là nhờ Chu sư gia.
Núi Thiết Quán mặc dù dễ phòng thủ, khó tấn công nhưng không phải là bất khả xâm phạm.
Trước khi bọn chúng chiếm lĩnh núi Thiết Quán, ở đây cũng có một thế lực thổ phỉ hùng mạnh, không biết lý do vì sao khi đó lại đắc tội với huyện lệnh, huyện lệnh trực tiếp hạ lệnh phong tỏa dưới chân núi hai năm rưỡi, khiến cho đám thổ phỉ đều chết đói chết khát trên núi.
Nhưng có Chu sư gia, binh lính quan phủ mỗi lần tới núi Thiết Quán đều chỉ là tới cho có, giả vờ hô hào vài tiếng rồi rời đi.
Quay về huyện phủ, còn có thể thu phí dẹp thổ phỉ của bách tính.
Bao nhiêu năm nay, hai bên đều hợp tác theo cách này, mà Chu sư gia chính là người liên kết và cầu nối.
Lần trước hắn và Lưu Giang cùng đi tới huyện phủ gặp Chu sư gia, Chu sư gia bảo bọn chúng ra tay đối phó với Kim Phi, nhưng lại dặn dò không được làm Kim Phi bị thương.
“Thuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-vuong-trieu-dai-khang/2649373/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.