Nằm chung một giường bệnh với Hi Văn, cả hai chen chúc nhau trên chiếc giường bé xíu. Ở trong vòng tay to lớn của anh Hi Văn trông chẳng khác gì một đứa bé, cô nhỏ nhắn, đáng yêu và ngoan ngoãn hơn mọi ngày. Trăng lên cao, cả căn phòng đều tĩnh lặng chỉ nghe thấy tiếng hơi thở đều đều.
Nhìn thấy bàn tay Tề Ân vẫn luôn vuốt ve, khẽ xoa nhẹ bắp tay mình, Hi Văn biết anh vẫn còn thức. Cô chợt lên tiếng
" Anh làm chủ tịch của cả công ty giải trí, vậy anh có tài năng đặc biệt gì không? Hát hoặc nhảy đại loại vậy. "
Cô không biết tại sao mình lại hỏi một câu như vậy có lẽ bởi vì thắc mắc, một người trẻ tuổi như anh lãnh đạo cả công ty giải trí hoạt động về nghệ thuật thì chí ít anh cũng phải biết một chút gì chứ.
Đưa bàn tay rắn rỏi chạm nhẹ vào mái tóc của Hi Văn, cảm giác thật mềm mại, thật mượt mà. Anh hít một hơi thật sâu rồi đáp lời cô.
" Em không biết cũng phải, lâu rồi anh không thể hiện tài năng của mình trước mặt ai. "
Hi Văn thích thú, khóe miệng cười nhếch lên
" Tài năng, tài năng gì vậy? Em muốn biết. "
" Ờm...cách đây khoảng mười mấy năm anh có mong muốn thành lập một nhóm nhạc. Lúc đó có anh và mấy người anh em nữa cùng nhau viết lời, làm nhạc còn đi trình diễn ở một vài nơi. Nhưng...ông nội không muốn điều đó, ông muốn anh về tiếp quản cơ nghiệp Tề gia, mấy người bạn kia sau đó cũng đi đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-muon-ly-hon-voi-ba-dao-tong-tai/869310/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.