Xe cấp cứu chuyển thẳng Hi Văn đến bệnh viện, bác sĩ y tá ở bên trong nhanh chóng chạy ra đón tiếp bệnh nhân, vị bác sĩ lớn tuổi năm đó giúp Hi Văn trị vết thương ở chân cũng có mặt, ông bắt gặp Tề Ân cùng với mấy y tá đẩy một cô gái trên chiếc băng ca với sắc mặt nhợt nhạt, ông thảng thốt.
" Tề tổng? Thiếu phu nhân...cô ấy...cô ấy lại làm sao nữa vậy? "
" Mau, mau chóng kiểm tra xem cô ấy thế nào, khi không đột nhiên lại ngất đi, bác sĩ ông mau khám cho cô ấy đi. "
Từ trước đến nay số lần ông ấy gặp anh đếm trên đầu ngón tay nhưng đặc biệt cứ mỗi lần gặp thì là đều trong tình trạng Hi Văn xảy ra chuyện, hết gãy chân lại đến ngất xỉu, lần nào Tề Ân đến gặp ông đều là hốt hoảng gấp gáp bảo ông xem bệnh cho cô.
" Được rồi Tề tổng, cậu chờ ở đây tôi vào trong kiểm tra xem tình hình của thiếu phu nhân thế nào. "
Tề Ân lại phải một mình ngồi chờ trước cửa phòng khám, cứ mỗi lần cô xảy ra chuyện thì lòng anh liền cảm thấy quặng đau, giá như anh biết nhún nhường, không tìm cớ cự cãi với cô thì cũng đã không xảy ra chuyện như này rồi.
Ít lâu sau vị bác sĩ kia liền trở ra, vẻ mặt ông vô cùng bình thản. Tề Ân đứng bật dậy khỏi ghế đi đến hỏi han tình hình.
" Sao hả bác sĩ, Hi Văn cô ấy thế nào rồi. Có nghiêm trọng không? "
" Tề tổng cậu yên tâm đi, thiếu phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-muon-ly-hon-voi-ba-dao-tong-tai/869308/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.