Một buổi trưa đẹp trời tại nhà Hi Văn là tiếng cười đùa rôm rả của trẻ con. Cao Hi Văn từ phòng bếp nước ra tay cầm theo chai nước uống từng ngụm ừng ực.
Bé Du đứng trên sofa nhún nhảy, ca hát vô cùng vui vẻ.
" Bé Du, con cẩn thận không thôi ngã. "
Hôm qua buổi chiều tan làm sớm nên Hi Văn đã đón bé Du đến đây chơi với cô, đứa nhỏ thích thú lắm. Tề Ân cũng mặt dày đòi theo nhưng bị Hi Văn từ chối.
Cô ôm lấy bé Du ngồi xuống ghế cả hai cùng nhau xem tivi về mấy chương trình gần đây mà cô tham gia. Hai dì cháu tranh thủ hưởng thụ khoảng thời gian hiếm hoi rảnh rỗi khi ở nhà.
Không được bao lâu thì bên ngoài cửa vang vọng lên tiếng chuông. Cô buông đứa bé ra chạy đến trước cửa vặn mở tay nắm.
Trước mặt Hi Văn là người đàn ông ăn mặc lịch lãm, tóc tai gọn gàng môi hé nụ cười.
" Chào buổi sáng. "
Hi Văn bộ mặt nhàn nhạt trả lời
" Đã trưa rồi Tề tổng. "
Cô quay người rảo bước vào trong nhà, Tề Ân bỏ giày sang một bên rồi xỏ bàn chân to tướng của mình vào đôi dép đi trong nhà của cô. Anh đảo mắt nhìn một vòng xung quanh
" Đây là nhà của em sao? Cũng rộng rãi thoải mái nhỉ. "
" Ừm "
" Nhưng mà một mình em ở trong căn nhà rộng như vậy không an toàn chút nào, lỡ không may bị bệnh sẽ không ai chăm sóc. "
" Không sao, bình thường sẽ có Tiểu Duy hoặc Châu Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-muon-ly-hon-voi-ba-dao-tong-tai/869302/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.