Hi Văn gật đầu ngẫm nghĩ
" Cậu nói cũng phải, chính mình cũng cảm thấy bất ngờ nữa mà. Nét mặt lúc Chu Minh Tuệ lúc nghe Tề Ân nói sẽ cho cô ta hết những thứ của mình, mình thấy được ý cười trong ánh mắt cô ta dù cô ta cố để để cho mình thấy cô ta đang khó xử nhưng Chu Minh Tuệ nghĩ mình là ai? Diễn xuất tệ như vậy cũng dám phô bày trước mặt Đường Y Na này. "
Châu Thanh lắc đầu chán nản, sớm biết sẽ có ngày Chu Minh Tuệ phản bội Hi Văn, Châu Thanh đã sớm nhắc nhở nhưng cuối cùng vẫn không trách khỏi. Thế cũng tốt, dạy cho Hi Văn một bài học đừng quá tin người.
" Chu Minh Tuệ bây giờ đúng là số hưởng, dắt theo đứa con bôn ba khắp nơi giờ lại có thể nương nhờ Tề gia...một chân đá cậu ra ngoài độc chiếm tất cả. Chuột sa hủ nếp, xem ra cô ta cũng là người biết tận dụng thời thế. "
" Chu Minh Tuệ thâm hiểm như vậy nhưng lại có thể sinh ra đứa con ngoan ngoãn hiểu chuyện thật đúng là có phúc phần. Nói ra mới thấy nhớ bé Du, con bé ngoan như vậy ngày nào cũng giúp mình xoa bóp. "
Châu Thanh lột miếng mặt nạ rồi ném lên bàn rồi ngồi bật dậy, nét mặt cau có không vui
" Cậu vậy mà lại nhớ con của kẻ thù. "
" Con nít vô tội mà, với lại mình với Chu Minh Tuệ kia thì có là kẻ thù gì đâu. Nhìn rõ bộ mặt cô ta rồi thì sau này né xa một chút, đâu cần phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-muon-ly-hon-voi-ba-dao-tong-tai/869278/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.