Bây giờ, cuối mỗi tháng Tiểu Quả đều có thể nhận phần lợi nhuận của mình, nên nàng rất thong dong. Không cần ra chợ bán mì khoai nữa. Giờ ngày ngày ở nhà cắt cỏ, nấu cơm, dạo quanh sân, may áo cho Tráng Tráng, rồi cùng con học tập. Tiểu Quả rất thích cuộc sống như thế này. Tuy bình lặng, nhưng tuyệt đối không nhàm chán.
Thời gian này, Tiểu Quả từng lên núi kiểm tra mấy cái bẫy đặt trong rừng. Thấy trong đó chẳng có con mồi nào, xung quanh cũng không thấy lông hay phân thú. Nàng đoán cái bẫy vô dụng, bèn gom cành lá lấp hố lại.
Một buổi chiều nọ, Tiểu Quả đang thu quần áo khô từ giàn phơi mang vào nhà, chợt nhận ra chẳng thấy con đâu. Nàng ngạc nhiên, “Tiểu Tráng! Tráng Tráng!” Tay vẫn ôm đồ, nàng đi ra sân gọi lớn.
“Mẹ, con ở đây!” Giọng Tráng Tráng vang ra từ bếp. Cửa đóng kín, Tiểu Quả cũng không bước vào, chỉ đứng ngoài hỏi:
“Tráng Tráng, buổi chiều mà con làm gì vậy? Sao lại đóng cửa?”
Bên trong vang lên tiếng cười khúc khích xen lẫn tiếng nước chảy. Giọng cậu bé có phần ngượng ngùng:
“Mẹ, con đang tắm. Hôm nay con muốn mặc đồ mới.”
Sáng nay, khi Tiểu Quả phơi bộ áo quần vừa giặt sạch và may xong, Tráng Tráng đã quyết tâm phải tắm rửa kĩ càng rồi mới mặc.
Tiểu Quả phì cười, che miệng cười khẽ hồi lâu. Sau khi bình tĩnh lại, nàng nói:
“Được rồi, mẹ mang đồ vào trong phòng. Tí nữa con mặc vào nhé.”
“Vâng ạ!” Tráng Tráng đáp ngay.
Về đến phòng, Tiểu Quả lấy bộ đồ lót mới may
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258964/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.