Tráng Tráng còn nhỏ, làm việc ngoài ruộng với Tiểu Quả cả buổi chiều nên mệt đến mức nhắm nghiền mắt lại. Tiểu Quả vừa nói chuyện với con vừa ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng trên trời. Lúc này mặt trăng đã lên, mặt trời cũng lặn hẳn.
Trăng ở thời cổ đại thật lớn và sáng. Tiểu Quả – người đến từ thời hiện đại – chưa từng thấy vầng trăng nào đẹp đến thế. Ở thời đại của nàng, ánh trăng đã bị những tòa cao ốc che khuất, mà sau tận thế thì lại chẳng còn nhìn thấy trăng nữa. Bầu trời lúc nào cũng xám xịt nặng nề, không thể phân biệt được ngày hay đêm.
Nghĩ đến tận thế, ánh mắt Tiểu Quả thoáng trầm xuống. Được rời khỏi nơi đó thật tốt. Ít ra việc đến đây cũng chứng minh rằng nàng vẫn còn sống, vẫn có thể làm được nhiều điều. Nàng phải sống thật tốt ở nơi này. Đúng lúc ấy, nàng chợt thấy vai mình nặng trĩu. Quay sang thì thấy cái đầu nhỏ của Tráng Tráng đang tựa lên vai nàng, cái miệng nhỏ còn khẽ phát ra tiếng chép chép, đôi mắt thì nhắm nghiền. Nhìn về phía cánh cổng nhà mình ở đằng xa, Tiểu Quả bật cười. Nàng vẫn còn có Tráng Tráng để mà sống tiếp.
Về đến nhà, Tiểu Quả đặt Tráng Tráng xuống, đắp chăn cho con rồi thắp nến. Nàng cầm thêm một cây nến nữa đi vào bếp để chuẩn bị bữa tối. Cả ngày làm việc mệt mỏi, bụng nàng đã réo lên từng hồi. Tiểu Quả muốn ăn món gì đó cứng một chút.
Nàng vào không gian tìm trong tủ lạnh, cuối cùng lục được một túi xương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258933/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.