Sau khi ăn uống no nê, hai mẹ con bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Ông bà ta có câu: “Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm.” Một ngôi nhà ngăn nắp chẳng những khiến lòng người nhẹ nhõm, mà còn gieo vào đời sống một chút bình yên và hi vọng.
Ở cái thời mà gạch còn chưa phổ biến, hầu hết tường nhà đều được dựng bằng đất hoặc gỗ, thì chỉ riêng nhà bọn họ là xây bằng gạch. Công lao này đều nhờ vào cha của Giang Đan Hà – người đã mất từ lâu. Trước kia, nhà họ Giang vốn là phú hộ lớn nhất trong vùng. Thế nhưng, khi thời thế đổi thay, họ bị tiểu nhân hãm hại, gia sản bị tịch thu. Cuối cùng, với số tiền ít ỏi còn lại, cả nhà đành mang theo đến thôn Đào Hoa, dồn hết để mua đất, dựng nhà, coi như giữ lại chút gốc rễ cuối cùng.
Tiểu Quả dắt Tiểu Tráng đi một vòng quanh. Hôm nàng xuyên đến, trời đã sẩm tối, vội vàng lo bữa ăn rồi nghỉ ngơi, chẳng kịp quan sát kỹ. Giờ đây thong thả bước chân trong sân, nàng mới thực sự nhìn rõ diện mạo ngôi nhà.
Ngôi nhà có ba gian chính, đều quay mặt về hướng nam. Gian giữa là phòng ăn. Phòng phía đông từng là nơi ở của mẹ chồng trước khi qua đời, còn phòng phía tây là buồng của Tiểu Quả. Nhà bếp nằm cách phòng mẹ chồng chừng ba thước. Sân trước khá rộng, còn có một khoảnh đất nhỏ có thể trồng trọt. Nhưng vì bỏ hoang đã lâu, đất đai khô cằn nứt nẻ. Giữa sân có một cái giếng, đây là chỗ Tiểu Quả thích nhất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258914/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.