Trịnh Triều Dương lạnh lùng nhìn cảnh này, lại nghe La Chiêu nghiến răng nói: "Phó Trọng Liên, cậu tự mình không muốn sống tốt, đừng có kéo tôi xuống hố. Ai thân thiết đi đâu cũng có nhau với cậu? Nếu không phải cùng trường, tôi còn không biết cậu là ai?"
"Hôm nay, trước mặt mọi người, cậu nói đi, công việc này của cậu có liên quan gì đến tôi? Ai cho cậu lá gan lấy tên tuổi của tôi khoe khoan, lừa gạt, rồi còn làm những việc bất hợp pháp này?"
Quản lý lập tức thay đổi sắc mặt, nhìn chằm chằm vào Phó Trọng Liên, hỏi: "Thằng khốn, mày không phải nói mày và Đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự có quan hệ rất thân, là bạn cũ sao? Còn lừa tao nói có cơ hội sẽ giới thiệu cho tao. Tên khốn kiếp mày hại c.h.ế.t tao rồi.”
Nói xong, hắn định động tay đánh người nhưng bị cảnh sát bên cạnh ngăn cản.
Phó Trọng Liên lui về phía sau một bước, dưới cái nhìn chằm chằm của La Chiêu, không dám cất lời đáp trả. Nhưng lúc bị mắng gã cũng nổi giận. Gã nghĩ ngày hôm nay mình không thể trốn thoát được, nếu như vậy còn không bằng mắng một trận sảng khoái.
Gã giơ tay lên, tặng cho vị quản lý kia một cái tát vào mặt béo phệ: "Còn dám chửi tao? Bọn phụ nữ không chính đáng đó đều do mày lôi kéo vào đây cả? Có liên quan gì đến tao? Nếu không phải mày cứ đặt chỉ tiêu cho tao, bắt tao tìm mọi cách kiếm tiền cho quán hát, không làm được thì phải cút, tao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3602080/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.