Chớp mắt đã là chủ nhật, sáng sớm, cả nhà họ Lâm đều chuẩn bị ra ngoài.
Diêu Ngọc Lan và Lâm Linh, Lâm Giảo định đến phòng khám, chuyện này tối hôm trước bọn họ đã nói với Lâm Khánh Đông, đương nhiên Lâm Khánh Đông không có ý kiến gì.
Nhưng ông không thể đưa cả ba người bọn họ đi, vì ông đã hẹn với bạn bè, chủ nhật muốn đi chợ đồ cổ một chuyến.
Ông biết giáo sư Lưu ở tầng trên cũng sẽ đi, nhưng ông không có ý định đi cùng giáo sư Lưu. Bởi vì trình độ của bọn họ trong việc thẩm định đồ cổ chênh lệch quá lớn, ông đi theo giáo sư Lưu, chẳng khác nào ăn bám, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến việc tìm đồ của người ta.
Vì vậy, ông vẫn định đi với bạn bè của mình, cả hai đều là người mới, ai cũng không cần phải coi thường ai, thấy thích thì mua, dù sao cũng chỉ là chơi, mua cho vui là được. Lần sau có cơ hội, ông sẽ hỏi giáo sư Lưu.
Cả nhà chia tay nhau ở cửa tiểu khu, Diêu Ngọc Lan và hai chị em bắt taxi đến phòng khám đông y mà Lộ Hàn Xuyên giới thiệu.
Bác sĩ phòng khám không quá lớn tuổi, chỉ mới ngoài bốn mươi. Nhưng kỹ thuật bắt mạch của ông rất tốt, sau khi chẩn đoán cho Diêu Ngọc Lan, ông nói với: "Bà bị hàn vị, thực ra chữa trị rất đơn giản, dùng gừng làm thuốc chính để ấm dạ dày, thêm một số vị thuốc khác, nhiều nhất là uống ba thang là khỏi. Tôi sẽ kê thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3602046/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.