Thông thường kẻ xấu không phải là cướp tiền hoặc bắt cóc trẻ em sao?
Cô ấy không hiểu, nhưng âm thầm may mắn. Con gái và tiền đều không bị mất, tã giấy mất thì mất, cũng không phải chuyện gì to tát.
Cô ấy không muốn gây rắc rối, liền kéo con gái đi. Nhưng đứa trẻ không chịu, khóc lóc đòi phải lấy lại tã giấy.
"Mẹ ơi, không được đi, hắn ta đã lấy cắp tã của em trai, báo cảnh sát bắt hắn."
Mẹ cô bé cảm thấy rất buồn cười, khuyên nhủ: "Niếp Niếp, người không sao là được rồi. Tã giấy mất thì mất, đừng quan tâm nữa. Về với mẹ, mua thêm hai gói nữa."
"Không mà không mà, con phải tìm cảnh sát bắt hắn!"
Cô bé túm lấy cánh tay mẹ mình không buông, người nghiêng về phía trước, nằng nặc không chịu đi.
Cô bé như vậy, mẹ cô bé cũng không kéo được cô bé? Lúc này người đi đường nhìn thấy, liền đến hỏi chuyện gì, nghe nói có người cướp đồ, lập tức có người giúp bọn họ gọi điện thoại báo cảnh sát.
Người phụ nữ rất ngại, cảm thấy mình chỉ là gây phiền phức cho cảnh sát, nhưng điện thoại đã gọi rồi, cô ấy chỉ có thể đứng đó chờ.
Một lúc sau, một nhóm cảnh sát thật sự đến, người đứng đầu khá cao, rất hiền hòa nói với cô ấy: "Chị này, nghe nói ở đây vừa rồi có người cướp tã giấy, có đúng không?"
Rất nhiều việc tưởng chừng như ngẫu nhiên, nhưng thực chất lại không phải.
Lần này, La Chiêu có thể đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3602030/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.