"Hỏi anh ta một lần, anh ta nói thuê nhà ở đây một thời gian. Nhưng gần đây bốn năm ngày tôi không nhìn thấy anh ta, có lẽ đã chuyển đi."
"Những điều khác tôi thực sự không biết gì cả, tôi già rồi, tai điếc, nhà anh ta xảy ra chuyện gì tôi không rõ, thật đấy. Không có chuyện gì, tôi về đây, tim tôi không khỏe." Ông lão nói chuyện, cố ý dùng tay che ngực, rõ ràng là không muốn nói thêm.
La Chiêu cũng hiểu, người dân thường không muốn dính dáng đến chuyện thị phi, nên cũng không ép buộc ông ấy nữa, để ông ấy về phòng nghỉ ngơi.
Vì đã biết chủ nhà của căn nhà phía tây - hàng xóm của nhà Tạ Tiểu Quân là ai, số điện thoại không khó tìm, La Chiêu gọi điện đến ủy ban khu phố, liền liên lạc được với con trai của chủ nhà, sau đó lại liên lạc với chủ nhà.
Chủ nhà đồng ý đến mở cửa cho bọn họ càng sớm càng tốt, nhưng sớm nhất cũng phải hai mươi phút sau mới đến. Vì vậy, La Chiêu và những người khác lại trở về nhà của Tạ Tiểu Quân để bàn bạc vấn đề tiếp theo.
Lý do bọn họ không trực tiếp mở cửa là bởi vì hiện tại chủ nhà không bị nghi ngờ là có hành vi vi phạm pháp luật, trước khi đám người La Chiêu đến cũng không có giấy phép khám xét đối với gia đình đó, đương nhiên không thể tùy tiện phá cửa vào, nếu không sẽ vi phạm quy định.
"Nói về tình hình của Tạ Tiểu Quân đi, chị gái hắn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3602027/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.