"Giá này phải do các người đưa ra chứ? Hỏi tôi giá bao nhiêu, hai người đang muốn hớt của hời à?"
"Được, nếu các người đã hỏi tôi, vậy tôi sẽ đưa ra giá, đừng có mà kêu là tôi đòi nhiều."
Nói xong, anh giơ sáu ngón tay lên, người đàn ông kia nhìn thoáng qua giám đốc Hách, một lúc sau mới nói: "Cậu muốn nói là, sáu ngàn tệ?"
Lộ Hàn Xuyên buông chân đang gác lên ghế xuống, xì một tiếng, nói: "Sáu ngàn? Anh tưởng cái bình này là đồ bỏ đi à?"
"Bán cho anh với cái giá rẻ mạt như vậy, không bằng tôi bán cho người thu gom phế liệu còn hơn."
Diêu Ngọc Lan đã ngây người, nghĩ thầm mình hiểu biết về chàng trai nhà bọn họ Lộ này quá ít...
Giám đốc Hách vội vàng nói: "Vậy cậu muốn bán sáu vạn sao?"
Ông ta cảm thấy, cái giá này cũng có thể chấp nhận được, thương lượng một chút, có thể giảm thêm một chút nữa. Sau này xử lý cái đồ này một chút, có thể bán được vài triệu, không có vấn đề gì. Nếu để vài chục năm, còn có khả năng tăng lên hàng chục triệu, ai mà biết được? Dù sao hiện tại đồ cổ đang lên giá chóng mặt.
Ai ngờ, Lộ Hàn Xuyên lại khinh thường nói: "Phải thêm một số không nữa, được thì được, không được thì đừng lãng phí thời gian của tôi." Nói đến đây, anh muốn đứng lên định rời đi.
Giám đốc Hách có vẻ không vội, ông ta làm động tác ra hiệu bình tĩnh, khuyên nhủ: "Cậu đợi đã, có chuyện tôi phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3602014/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.