"Hai cái bình, một thật một giả, cái giả em cầm, em vào hỏi bọn họ có thu không, xem bọn họ nói gì." Lúc nói những lời này, anh nói nhỏ với Lâm Linh.
Lâm Linh gật đầu, đợi Lộ Hàn Xuyên kéo khóa túi du lịch ra, cô vội nhìn thoáng qua, rồi nói: "Em không biết xem đồ sứ, cái thật có đắt lắm không?"
"Thời nhà Thanh, không đắt, không có việc gì thì em vào đi. Tôi đợi thêm vài phút."
Lâm Linh gật đầu, nhận lấy cái bình được bọc trong giấy báo từ tay Lộ Hàn Xuyên, kéo Diêu Ngọc Lan vào tiệm kia.
Diêu Ngọc Lan bị Lâm Linh kéo vào, có chút lo lắng, vẻ mặt bối rối rất rõ ràng, Lâm Linh cảm thấy biểu cảm của bà rất phù hợp, không cần phải diễn, đã thể hiện được tâm trạng lo lắng bất an, rất phù hợp với tình huống.
Vào trong, Lâm Linh nhìn thoáng qua bố cục bên trong, liền thấy ở góc đông bắc phía trong có đặt một cái tủ nhiều ngăn, góc tây bắc đặt một cái bàn làm việc rộng, phía sau bàn làm việc là ghế.
Phía tường giữa bàn làm việc và cửa có đặt ghế sofa da. Ngoài ra, trong phòng còn có một cầu thang dẫn lên tầng trên.
Trong phòng có đặt một số cây xanh, có thể thấy, văn phòng này được trang trí rất đẹp.
Lúc cô đi vào, khách hàng trước đó đã đi rồi. Chỉ có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi ngồi trên ghế chủ tịch, đang lật xem một cuốn sách. Biết rõ có người vào, anh ta cũng không đứng dậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3602012/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.