Lâm Linh không vội trả lời câu hỏi của La Chiêu, lại lục lọi trong túi hồ sơ đầu tiên, những tờ giấy khác cô bỏ lại vào túi, chỉ giữ lại tờ giấy có in hình dấu chân mờ.
La Chiêu cảm thấy hơi kinh ngạc, anh ấy thấy, Lâm Linh làm như vậy chắc là có mục đích, anh ấy có chút không hiểu.
Anh ấy thông minh giữ im lặng, quan sát hành động của Lâm Linh, không quấy rầy c.
Tiếp theo, Lâm Linh cũng lật xem những túi hồ sơ khác, cuối cùng lại lấy ra ba tấm ảnh.
Cô ấy đặt những tấm ảnh đã chọn lên mặt bàn, xếp thành hàng, lặng lẽ nhìn.
"Tiểu Lâm, có phải cô phát hiện ra điều gì không?" La Chiêu khẳng định Lâm Linh chắc chắn có phát hiện, mặc dù anh ấy không hiểu, từ bao giờ cô lại biết xem dấu chân?
Lâm Linh gật đầu, chỉ vào tấm ảnh đầu tiên nói: "Anh xem hai chân của người này, cho người ta cảm giác lúc dẫm lên mặt đất nặng nhẹ không đều."
Nặng nhẹ không đều? Có sao?
La Chiêu cầm tấm ảnh lên, quan sát kỹ, cũng không nhìn ra được cảm giác nặng nhẹ không đều.
Lâm Linh cầm tấm ảnh khác, đưa cho anh ấy, nói: "Tấm này cũng vậy, điều này nói rõ vấn đề nặng nhẹ trên chân của người này không phải là ngẫu nhiên. Tôi cảm thấy, có lẽ người này là chân dài chân ngắn, có lẽ một bên chân bị thương, không tiện dùng lực. Hơn nữa anh ta mặc dù đeo bao giày, đại khái cũng có thể nhìn ra, anh ta đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3601919/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.