Bà ấy cắn chặt môi, nói lời cảm ơn với Lâm Linh, sau đó như một cơn gió lao ra khỏi nhà họ Lâm. Ba Phùng cũng đi theo sau bà ấy, trông già đi vài tuổi.
Lâm Khánh Đông bất đắc dĩ nói: "Lần này phiền phức rồi, lát nữa hai người họ lại đánh nhau thì sao? Đừng có ồn áo đến mức ly hôn đấy."
Nhưng Diêu Ngọc Lan lại nói: "Hai người họ như vậy, cho dù không ly hôn, sau này cũng sẽ oán hận lẫn nhau. Có thể sống với nhau thì sống, nếu thật sự không thể sống được nữa thì thôi, ai xa ai cũng có thể sống."
Sáng hôm sau, Lâm Linh và Lâm Giảo mới thức dậy, Diêu Ngọc Lan đã mang đến cho họ một tin: "Tối hôm qua mẹ của Tiểu Tuyết cầm kéo đi tìm Tạ đại cô đòi mạng, cánh tay của Tạ đại cô bị đ.â.m chảy máu, tóc cũng bị giật mất một nắm, đầu đầy máu. Rất nhiều người đã đến xem."
"Mẹ của Tiểu Tuyết lại đến nhà anh trai của lão Phùng ầm ĩ, đập phá cửa sổ và mọi thứ trong nhà ông ta. Bà ấy cũng lấy đi tất cả những thứ trước đây đã tặng cho nhà họ, bản thân bà ấy cũng không cần, đều vứt vào thùng rác, nói cho chó ăn cũng không cho nhà lão Phùng dùng. Ầm ĩ rất lớn."
Hai chị em nhìn nhau, sau đó bọn họ nghe Diêu Ngọc Lan nói: "Sau này hai đứa lớn lên kết hôn, nếu nhà chồng dám bắt nạt hai đứa, xem mẹ có liều mạng với bọn họ không, hừ!"
Lâm Linh có chút bất đắc dĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3601915/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.