Cậu ta không biết, mặt ngoài Lâm Linh như đang đọc sách, thực ra lúc này cô lại hơi mất bình tình, ngay cả việc thầy chủ nhiệm Uông cầm một chồng giấy đi vào lớp cũng không nhận ra.
Cô nghĩ, theo cách làm trước đây của La Chiêu, một khi có tiến triển rõ ràng, anh ấy sẽ thông báo cho cô. Nhưng từ khi rời khỏi đội cảnh sát hình sự đến giờ, La Chiêu không gửi cho cô bất kỳ tin nhắn nào. Lâm Linh cũng không biết là do bên kia tín hiệu không tốt hay nhiệm vụ vẫn chưa suôn sẻ.
Lâm Linh thở dài lấy lại tinh thần, lúc này chủ nhiệm lớp thầy Uông đã đứng bên cạnh bục giảng.
Sau khi ông ấy bước vào, thậm chí học sinh không dám thở mạnh. Bởi vì bọn họ biết, sau khi thi xong là lúc giáo viên dễ nổi nóng nhất. Lúc này giữ im lặng, đừng gây chuyện là cách làm sáng suốt nhất. Tất nhiên, dù lúc này họ có ngoan ngoãn đến mấy thì thỉnh thoảng giáo viên vẫn sẽ chê bai.
Ví dụ như các em là lớp tệ nhất mà tôi từng dạy; để lợn đến đây học còn được điểm cao hơn các em... Có bị tổn thương hay không, học sinh đều đã quen, nhưng nỗi sợ trong lòng là thật.
Tuy nhiên lần này, biểu cảm của thầy Uông không quá dữ dội, ông ấy bình tĩnh bước vào, đặt sấp giấu lên bàn, nói: "Lần này tổng thành tích của lớp chúng ta vẫn đứng cuối khối 12."
Cả lớp:...
Không ai dám lên tiếng, không biết thầy Uông đang kìm nén điều gì.
Đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3601902/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.