Lâm Khánh Đông ở ngoài cửa chắp tay sau lưng, trong tay cầm chiếc điện thoại mới mua cho Lâm Linh. Vốn định tạo bất ngờ cho con gái, nhưng Lâm Linh vừa về nhà đã vào phòng, hình như đang nói chuyện điện thoại, có tiếng mơ hồ từ trong phòng truyền ra. Ông cũng không dám nghe trộm, phòng khách có điện thoại bàn chủ, thực ra cũng có thể nghe được nội dung máy nhánh, nhưng sao ông có thể làm chuyện nghe trộm con gái nói chuyện chứ?
Ông âm thầm đoán, rốt cuộc Lâm Linh đang nói chuyện với ai mà lâu như vậy?
Lâm Khánh Đông đang suy nghĩ miên man, Lâm Linh mở cửa đi ra.
Ông vội đổi sang bộ mặt tươi cười, cũng không vòng vo, đưa hộp điện thoại qua: "Linh Linh, mẹ con bảo ba mua cho con và Lâm Giảo mỗi người một chiếc điện thoại, con cầm lấy đi, sau này ra ngoài có chuyện gì thì cứ dùng điện thoại gọi về nhà hoặc gọi cho ba."
Lần này Lâm Linh thực sự ngạc nhiên, cô cầm lấy chiếc điện thoại Nokia nặng như cục gạch, trong lòng khá cảm thán.
Thứ này không rẻ hơn bao nhiêu so với chiếc máy tính của cô, Lâm Khánh Đông thực sự dám chi tiền. Dù ông có nhiều tiền thật, nhưng tiền đó cũng không phải gió thổi đến.
Hơn nữa, cô biết, làm ăn không phải là chuyện dễ dàng, đặc biệt là trong môi trường xã hội phức tạp như những năm 90, muốn kiếm tiền phát tài, phải đối phó với người và việc càng không đơn giản. Cô cúi đầu, vuốt ve chiếc điện thoại màu xám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ta-tro-thanh-tran-bao-pha-an/3601894/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.