' Thôi thì cứ đối phó cho qua vậy '.Nguy Thần chỉ bình thản nhìn bọn họ một lượt rồi thôi. Chỉ cần khúm núm trước mấy cái "con giời" còn người khác có hay không, không quan trọng lắm.'
Nguy Thần nói theo "quả thật về phần tu luyện hiện tại ta nhanh hơn nhị đệ một chút". Vỗ vai Tiêu Khâm:
- ta tin chẳng mấy chốc mà đệ vượt qua ta. Tự tin lên lão nhị.
Tiêu Khâm cũng không thoái thác thêm gì nữa. Buổi tiệc diễn ra suôn sẻ.
......................
Những ngày sau Tiêu Khâm ở trong linh tuyền của Vấn Đạo tông ngâm mình tu luyện.
"Phải nói nha cái linh tuyền này nhà ngươi không tệ đó" lão nhân gia vừa hút linh khí vừa khen ngợi Không ngớt.
Tiêu Khâm trầm mặt khi nhìn dòng linh khí thanh thuần của linh tuyền cứ ồ ạt chui vào mảnh hôn thể đang bay là là trên mặt nước:
- lão già ông là cái công phu gì mà khiến nồng độ linh khí của linh tuyền này vơi đi ba phần rồi?
- ây ây ây! Ngươi xót của rồi hả?
- đúng vậy đó, dù gì cũng là nhà ta.
- tiểu tử ngươi đào đan phương ở chỗ lão phu liền không có cái bộ dạng này.
Tiêu Khâm quay mặt đi không thèm để ý tới lão.
- nhóc con ngươi đúng là chỉ biết lợi bản thân mình không.
Tiêu Khâm:...
Lão nhân gia cũng không thèm đôi co với Tiêu Khâm chuyên tâm làm việc của mình.
Tiêu Khâm ở linh tuyền ngoài thu linh khí vào người còn dùng nước này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-roi-ta-ganh-mon-phai-cong-lung/3569286/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.