Dưới lầu, trong phòng ăn.
Lục Ngữ Nịnh mở to một đôi mắt xinh đẹp như hai quả nho đen, đong đầy nước mắt, dẩu miệng uỷ khuất nói:
"Anh trai, Nịnh Nịnh không thích ăn rau xanh."
Lục Tử Hạo kẹp một đũa rau xanh đưa tới bên miệng bé dỗ dành : "Nịnh Nịnh ngoan, ăn rau xanh mới cao lên được."
Lục Ngữ Nịnh lắc lắc đầu, hiển nhiên không muốn.
Chú Đức quản gia và mấy người hầu bên cạnh thản nhiên nhìn một màn này, hiển nhiên đã quá quen rồi.
Diệp Vân Linh xuất hiện phá vỡ cảnh quan.
Lục Ngữ Nịnh thấy Diệp Vân Linh xuất hiện, sợ hãi trốn ra sau Lục Tử Hạo.
Lục Tử Hạo duỗi tay kéo Lục Ngữ Nịnh ra phía sau, thân mình nho nhỏ ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Vân Linh, mặt đầy cảnh giác hỏi: "Dì muốn làm gì?"
Diệp Vân Linh nhìn hai đứa bé trước mặt.
Đây là con trai, con gái chồng cô. Cô bé lớn lên thật là xinh xắn, dù có đang khóc lóc uỷ khuất mà nhìn vẫn rất đáng yêu, bé trai lớn hơn thì nhìn có dáng vẻ thiếu gia cao lãnh.
Bất quá không quan trọng, lần này nhiệm vụ cốt truyện của cô là bé gái.
Diệp Vân Linh cầm lấy bát cơm bên cạnh, múc một thìa đưa tới trước mặt Diệp Ngữ Nịnh nói: "Nào, tiểu Nịnh Nịnh, để dì đút cho con ăn."
Lục Tử Hạo: "......"
Lục Ngữ Nịnh đang khóc thút thít, thanh âm đột nhiên im bặt."..... Ách."
Chú Đức bên cạnh đang tuỳ thời chuẩn bị khuyên can cũng mặt thộn ra.
Nhìn Lục Ngữ Nịnh bộ dáng vẫn không dao động, Diệp Vân Linh tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-van-me-ke-len-game-show-cham-con-bao-hong/3816981/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.