Có người vào phòng khiến cho quá trình tu luyện của cả Minh và sư phụ Minh bị gián đoạn. Mà sư phụ Minh có vẻ như là một người coi tu luyện là điều quan trọng hơn tất cả, ông ra lệnh:
- Để dọc cạnh giường của tôi là được. Ông cũng cho người dọn cơm lên luôn đi.
Giường mới nhanh chóng được kê vào, cơm nước cũng được dọn lên. Giám thị trại giam còn tâm lí chuẩn bị cho Minh quần áo và đồ dùng cá nhân mới.
Đợi khi bọn người của giám thị trại giam đi ra khỏi phòng, sư phụ của Minh mới rời giường, đi đến bàn ăn, nói với hắn:
- Con cũng ngồi xuống cùng ăn với thầy đi!
Minh vui vẻ đáp:
- Vâng thưa sư phụ!
Từ lúc vào tù, Minh toàn phải ăn cơm thừa canh cạn của các anh mâm trên. Đã lâu lắm rồi Minh không được ăn ngon như thế này, bàn ăn của hai thầy trò bày đến mười mấy món cả mặn cả chay, so ra còn đặc sắc hơn cả ăn cỗ cưới.
Sư phụ của Minh cũng thật biết tận hưởng, mỗi món ông ấy đều chỉ ăn một chút xong thôi, như vậy là đã ăn xong rồi.
Còn Minh, hắn lúc này chỉ hận bụng của mình không thể chứa thêm được nữa, hắn đã ăn no căng rồi, bây giờ đến hít thở còn khó khăn.
Sư phụ Minh nhìn hắn, lắc đầu nói:
- Tham ăn tục uống không tốt đâu! Khi ăn không những phải để ý đến từng cử chỉ hành động, mà còn phải kiểm soát cả lượng thức ăn mình ăn vào. Người xưa đã khuyên rằng: Quần áo không quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tuong-lai-hay-mat-tri-nho-mot-phan/5279339/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.