Là cô ấy!
Chỉ là một đôi mắt Phó Khuynh cũng có thể nhận ra cô trong nháy mắt.
Cô có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp, trong trẻo trong suốt giống như một dòng suối trong suốt nhìn thấy đáy, phối hợp với lông mi dày của cô càng thêm tôn lên đôi mắt to mà sáng ngời.
Cô gái đi vào lều trại trên mặt mang theo khẩu trang, áo khoác trắng trên người giống như ban ngày, vẫn như cũ mang theo từng mảng lớn màu đỏ như máu, nhìn qua chật vật xen lẫn một vẻ đẹp tan vỡ.
Tầm mắt đối phương đánh giá nhìn qua, Lục Kiều cũng nhanh chóng liếc mắt nhìn người đàn ông kia, chỉ liếc mắt một cái cô đã nhận ra người này chính là người đàn ông lần trước gặp qua một lần trước cửa cục công an.
Nói thật có thể gặp ở chỗ này cũng là chuyện Lục Kiều không nghĩ tới, lại nói tiếp có thể gặp nhau ở đây cũng là duyên phận.
"Bác sĩ, ngài xem giúp, đồng nghiệp của tôi bị va đập vào đầu, anh ấy còn cứng rắn nói mình không sao, xin bác sĩ kiểm tra giúp lỡ chẳng may có vấn đề gì." Đập vào đầu cũng không phải là chuyện nhỏ, chẳng may biến ngốc chuyện này làm sao giải thích cho gia đình Phó Khuynh bên kia.
Phó Khuynh là người Kinh Thị, lúc trước lúc chuyển chức tới đây đã có không ít người trong tối ngoài sáng âm thầm hỏi thăm tình hình gia đình Phó Khuynh, nhưng mà Phó Khuynh miệng chặt, khiến cho những người kia cũng không hỏi ra chút gì.
Bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-trong-van-nien-dai-lam-y-hoc/3428993/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.