Bên kia, Lý gia thôn, Lục gia.
Ba anh em nhìn chiếc xe đạp rơi xuống đất, mồ hôi lạnh sau lưng ba người chảy ra.
Xe đạp bị hỏng rồi, giờ phải làm sao?
Đây chính là mệnh căn của Lục Kiều, lúc ở nhà nàng cũng không cho mấy nhóc chơi đùa.
Lục Khải cẩn thận tiến lên, nhìn chỗ xe đạp bị xước một mảng sơn lớn, ngẩng đầu nhìn anh trai mình đang có vẻ lo lắng, nhịn không được bật cười.
"Đại ca, anh chết chắc rồi, chờ chị ấy trở về nhìn thấy xe đạp mông anh cũng sắp nở hoa."
Vừa rồi lúc Lục Thịnh đạp xe không cẩn thận bị ngã, Lục Khải tỏ vẻ chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến nhóc.
Lục Thịnh nhìn Lục Khải vui sướng khi người gặp họa, khóe miệng co giật một chút mở miệng nói: "Em làm như mình không đụng vào ấy."
Lục Khải: Nhóc có đi xe một chút!
Hơn nữa, cũng không phải nhóc bị ngã!
"Ba người chúng ta đều đụng vào xe đạp, ai cũng đừng hòng chạy." Lục Thịnh tỏ vẻ, đều là anh em, muốn chết cùng chết.
Anh em ruột, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.
Nghe đại ca nói như vậy, tâm tình Lục Khải thoáng chùng xuống, nhìn xe đạp, Lục Khải thăm dò mở miệng nói: "Hay là chúng ta sửa một chút, không chừng chị ấy nhìn không ra đâu?"
Hắc hắc, Lục Khải thật đúng là rất thông minh.
Nói liền làm, ba anh em bắt đầu tìm dụng cụ trong ngoài, đinh đinh đương đương quấy rối một lúc lâu, vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-trong-van-nien-dai-lam-y-hoc/3422459/chuong-29.html