Bảy giờ năm mươi.
Ngô Xuân Ngọc đã đợi ở cổng bệnh viện, suy nghĩ sẽ chờ ở đây chờ Lục Kiều đi làm, sau đó trước khi vào bệnh viện nói với cô chuyện thuốc mỡ một chút.
Đợi năm phút, Lục Kiều đến.
Vừa đến cổng bệnh viện, Lục Kiều liếc mắt một cái nhìn thấy Ngô Xuân Ngọc đang chờ ở đó.
Nhìn thần sắc muốn nói lại thôi của đối phương nhìn mình, Lục Kiều nhấc chân đi tới.
"Thím, sao lại đứng ở cửa, ngài có chuyện gì đang chờ con sao?" Lục Kiều chủ động mở miệng hỏi một tiếng, trên mặt mang theo nụ cười làm cho người ta thoải mái.
Nhìn thấy Lục Kiều cười tủm tỉm, Ngô Xuân Ngọc nghĩ đến chuyện mình làm, trong lòng càng thêm ngượng ngùng.
Do dự một lúc, Ngô Xuân Ngọc lúc này mới thăm dò mở miệng hỏi: "Kiều Kiều à, thuốc mỡ kia của con, có bán hay không?"
Thuốc mỡ, có người mua, cô đương nhiên bán nha.
Không có cách nào, ai bảo cô nghèo chi!
"Bán chứ, có ai muốn mua sao ạ?" Lục Kiều hỏi ngược lại.
Nghe được Lục Kiều nói thuốc mỡ có thể bán sắc mặt Ngô Xuân Ngọc thoáng thả lỏng một chút, lập tức mới đem chuyện tối hôm qua nói một lần.
Đợi đến khi nghe Ngô Xuân Ngọc định giá thuốc mỡ ba mươi đồng một hộp, Lục Kiều sợ ngây người.
Thuốc mỡ này, dựa theo giá trong lòng Lục Kiều hẳn là mười lăm đến hai mươi đồng, thím vừa mở miệng, giá cả gần như tăng gấp đôi luôn.
Ngô Xuân Ngọc nói chuyện nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-trong-van-nien-dai-lam-y-hoc/3415934/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.